Tạm dừng ư, đáng lắm chứ…

“… Những người muôn năm cũ

Hồn ở đâu bây giờ…”

(Vũ Đình Liên)

Đã lâu, lâu lắm rồi mình chưa lớ xớ đến mục này, chính xác là 1 năm 2 tháng từ ngày rời vùng đất “chết” (t)su-cu-ba (Tsukuba). Nhiều việc quá nhỉ? Ừa. Nhiều sự kiện đến quá nhỉ? Ừa. Có lẽ…

Cũng lâu lắm rồi, mình không còn còm, không còn trưng cái cảm giác rất “tôi” trước thời cuộc ở khu chợ trời “facebook”. Những còm một thời người ta phàn nàn rằng anh chỉ đang câu những cái “like” vô tình, rằng anh chỉ là đứa trẻ hỉ mũi chưa sạch giữa vô vàn biến cố của cuộc đời này… Nhưng có lẽ quan trọng nhất, mình cảm thấy không còn nhất thiết phải trưng nó ra nữa. Con tốt đã qua sông thì không còn đường về. Vậy thì đơn giản nhất hãy chấp nhận, và hãy tự mình trở nên “thiện chiến” trước khi người ta lôi thân phận con tốt của anh qua sông…

….

Mấy hổm rày ngồi quán cà phê, vẫn một góc ưa thích, vẫn ly cà phê đắng ngét -đắng như khi nghe brutal, phải nhăn trán gồng xô lên mà nuốt vào, chợt thấy buồn buồn. Anh em metalhead mỗi nơi một hướng, chẳng còn đốt nổi ngọn lửa ngày xưa. Ban nhạc rock bây giờ nhiều như nấm, chỉ tiếc toàn nấm non, nhàn nhạt. Cũng riff đấy, cũng “distortion” đấy, cũng “scream” đấy mà sao nghe mãi chẳng thấy “chất” nơi đâu.

…..

Một năm là quãng thời gian mình đã thử nghiệm liên tục. Có niềm vui và cả những nỗi buồn không thể chia sẻ. Đôi khi mình cảm thấy cái từ “cô đơn” nó đúng quá. Đúng theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Nhưng được cái mình hay lạc quan “tếu”, nên vẫn sống ngon. Mà cũng đúng, đã đâm đầu vào nghiên cứu, không lạc quan dù “tếu” thì sớm muộn gì anh cũng trở thành món mồi ngon cho những cái bẫy tâm lý do chính mình đặt ra. Chậc, nhắc đến nghiên cứu, chợt giật nẩy mình với con đường PhD phía trước. Nhìn nó dài, dài, dài mà phát ngán. Than ôi!

…..

Đến đây tạm dừng được rồi. Tạm dừng để thở. Tạm dừng để ngẫm nghĩ lại. Để ngày mai, ta lại đi tiếp…đi nữa… (hy vọng mình sẽ không lọt xuống cái “hố” nào…)

….

À, nhắn cụ Liên. Con ở cách cụ đến vài thế hệ những vẫn cảm nhận rõ lắm cái không khí lúc cụ xuống bút những dòng chua chát về Ông Đồ…

…..

Ối, chết mịa, đến giờ đi đón vợ rồi ……………………………..