Trở lại ngày giãy chết của Black Metal

“Nothing gold can stay” gợi ta nhớ lại bài thơ của Robert Frost, và điều này cũng đúng với black metal. Giai đoạn vàng của dòng nhạc này diễn ra từ năm 1991 đến 1994, khi những kẻ tiên phong khai phá nên một thể loại hoàn toàn mới, đạt đến đỉnh cao của sáng tạo. Tuy nhiên, sau album Burzum – Hvis Lyset Tar Oss, black metal không có gì đặc sắc hơn những thể loại nhạc na ná, theo phong cách rock khác.
Cũng như nhạc Jazz và “progressive” rock, black metal có thể được xem như sự trộn lẫn giữa phong cách “ambient”, “progressive rock”, những âm thanh giận dữ và cả nhạc cổ điển. Những kẻ nổi loạn đến từ Bắc Âu muốn sáng tác bản anh hùng ca với cấu trúc và giai điệu độc nhất, dường như đối lập với nhiều bài hát có nhịp điệu của rock với sự thay đổi nhỏ của vocal trên nền những kĩ thuật và thể thức lặp lại. Thêm điệu samba vào những nhịp điệu nhanh, mạnh cùng với các hợp âm từ chất liệu nhạc dân gian, bạn đã có cho mình một điều gì đó rất mới mẻ. Nhưng chừng đó là chưa đủ! Trong trường hợp này, hoặc nó sẽ được nổi lên trên hoặc sẽ chìm nghỉm xuống phía dưới. Và than ôi, với số lượng và năng lượng có được, black metal đã chìm xuống dưới.
Enslaved – Blodhemn (1998) nổi lên như một trong nhiều minh chứng cho sự thất bại này. Ban nhạc bắt đầu khá mượt với bản thu âm đầu tay Vikinglgr Vldi và album ngắn Hordanes Land. Tuy nhiên, Enslaved tỏ ra đuối hơi, sau đó đã quay trở lại với những câu riff ngắn, cấu trúc bài hát cũ trong album Frost. Trong chừng mực nào đó, điều này vẫn có thể được chấp nhận. Nhưng khi để ý kĩ, bạn sẽ thấy album nghe như một sự sáng tạo vội vã, nghiêng về chất death/speed nhiều hơn là sắc thái của balck metal. Sự khủng hoảng thực sự đến với Blodhemn, chỉ duy nhất ca khúc “Urtical Forms” mang hơi hướng của thời kỳ Enslaved trước, phần còn lại không khác các cấu trúc đã được thiết đặt sẵn từ Frost. Trớ trêu thay, điều này xảy ra khi ban nhạc tiến tới giai đoạn định hình phong cách rõ rệt nhất.

Impaled Nazarene – Rapture (1998) tiếp cận một hướng khác – một hướng đi đã định hình nên chất nhạc metal của Finland vào giai đoạn này. Đó là sự pha trộn giữa hardcore và grindcore, cùng với việc bổ sung thêm những câu riff và hợp âm theo phong cách metal. Đây có thể xem là một album khá cứng cựa, nhưng quá đơn giản và theo những lối mòn không thể “mòn” hơn – nếu xét theo bối cảnh của black metal. Chính vì vậy, không có nhiều thứ để mất ở đây nhưng cũng không có nhiều điều mới để bàn. Cách tiếp cận này không mới đối với black metal nhưng lại đánh mất chất “ambience” cũng như những hương liệu đậm đà mang phong cách black metal.


Album cũng phản ánh một sự thật khó nuốt, rằng nhiều ban nhạc black metal cố gắng viết nhạc sao cho có nhiều người nghe nhất. Trong khi ca khúc “We are Satan’s Generation” có tính hấp dẫn về nhịp điệu và ca từ, hướng tiếp cận trên của ban nhạc đã hủy hoại những ca khúc còn lại. Kết quả là, accs bài hát nghe như mootjo ban nhạc grindcore chơi lại Discharge  và Terveet Kadet với sự trang trí thêm từ những câu riff mang hơi hướng AC/DC. Thực tế cho thấy hướng đi này nhanh chóng lụi tàn và Impaled Nazarene đã chuyển hướng sang “old school hardcore punk” trong những album tiếp theo, và sau này là “melodic heavy metal”.


Gorgoroth – Destroyer (1998) bắt đầu gặp khủng hoảng 4 năm sau đỉnh điểm sáng tạo của black metal. Ban nhạc may mắn tìm lại được một phần của mình mặc dù không thể không có sự thay đổi trong âm nhạc. Heavy metal thường có tài trong việc sắp đặt các đoản khúc phức tạp cùng nhau và bỏ qua nhiều phần giai điệu, sự hòa âm cũng như kĩ thuật – một điểm khác với nhạc jazz và “progressive rock”. Đối với metal, ít nhất là các trường phái trước đó, giai điệu và cấu trúc là đủ. Gorgorith đã chọn phát hành một album đậm chất heavy metal trong vỏ bọc của kĩ thuật black metal.


Các ca khúc trong album này mang âm hưởng của blakc metal giai đoạn sau, tập trung vào những câu riff kĩ thuật có nhịp điệu với các hợp âm của heavy metal. Điều này giúp tạo nên một thể loại dễ nghe nhưng vẫn giữ lại được độ phê “atmospheric” hoặc mở rộng các chủ đề sáng tác nhờ vào sự tương tác của riff. Nghe có vẻ nực cười, nhưng nó na ná như một album của KISS được chơi nhanh lên 15 lần bởi những gã nghiện cú riff nặng của Slayer và Morbid Angel. Theo cách này, ban nhạc hy sinh những điều khiến black metal trở thành một thực thể độc nhất và để người nghe trải nghiệm những điều quen thuộc ở một tốc độ nhanh hơn mà thôi.


Immortal – At the Heart of Winter (1999) thấm nhuần được bài học từ những kẻ muốn đại chúng hóa âm nhạc black metal. Thay vì kéo lại vết xe đổ, họ kết hợp chất liệu của heavy metal sử thi với kĩ thuật của black metal, và đặc biệt, cố gắng giữ lại phần hồn của blakc metal trong chất nhạc của mình. Những ca khúc dễ nhớ có cấu trúc gắn liền với nội dung, theo sát các chủ đề sáng tác …… khá đa dạng (nói chung là loằng nhoằng các chủ đề con…).


Bằng việc bỏ qua tính cứng nhắc về mặt thẩm mỹ của các phong cách khác nhau trong quá khứ, thay vào đó những điểm điểm huyễn hoặc hơn như linh hồn, sự chi phối của cảm xúc, Immortal cố gắng chuyển tải sức mạnh của black metal trong một phong cách gần với Dissection, Sacramentum, hay Varathron. Đáng tiếc là, khuynh hướng này cũng đồng nghĩa với việc nói tạm biệt và dựng lên tấm bia cho thể loại mà họ đã từng góp công sáng tạo nên. Có vẻ như black metal rồi sẽ được dẫn dắt bởi … một kiểu như là… một người thiểu năng cố gắng phủ lớp bánh nền death metal lên thức ăn của trẻ em.
Chắc chắn là, sự sụp đổ của tượng đài black metal có sự đóng góp không nhỏ từ các hãng phát hành đĩa. Mặc dù tôi khá quan tâm đến Jon Jamshid (Full Moon Productions) và Yosuke Konishi (Nuclear War Now), nhưng có vẻ như bất kỳ nỗ lực nào của họ đều mang đến một định mệnh tồi tệ nhất có thể của bất cứ thể loại nhạc nào: các bản phát hành có thể trao đổi không giới hạn với chất lượng “sêm sêm”, khác nhau có chăng ở mặt thẩm mỹ. Đây có lẽ không phải câu hỏi về sự sáng tạo, mà là sự diễn đạt; không có gì được chuyển tải từ thứ âm nhạc này ngoại trừ một thể thức black metal mập mờ  với sự thiếu hụt ghê gớm các tố chất thực sự của black metal bên trong. Những kẻ đần FMP/NWN nhanh chóng tiêu hóa những thể loại này và chuyển hóa chúng thành thể loại black punk ba nốt (three – chord).
Hệ quả đến nhanh chóng khi ngày càng có nhiều ban nhạc chuyển sang các dự án nhạc điện tử, như Beherit hay Burzum, hoặc ly khai hoàn toàn khỏi black metal. Black metal thực hiện một sự di trú đến với đại chúng và Hollywood nâng nó lên “một tầm cao mới”. Và như thường lệ, họ quên một điểm – sự thận trọng – biến thể loại nhạc này thành biểu tượng mới của lớp thanh niên nổi loạn trong những sô diễn đậm phong cách Hollywood.
May thay, chúng ta có thể học được nhiều bài học hay từ những kinh nghiệm thực tiễn này. Tất cả nỗ lực của loài người thường thất bại khi đám đông xuất hiện, cố gắng lôi kéo từng mẩu vinh quang về cho bản thân mình. Một điều dễ thấy, đa phần họ là những người theo đuôi, không phải người dẫn đường, và do vậy, dễ dàng thay đổi quan điểm, biến những điều mới được ngã giá thành những chân lý mới, cũng như khẳng định nó thực sự tốt hơn những điều trước đây. Điều này đã được chứng minh qua nhiều sự sắp đặt lại ở nhiều thể loại nhạc khác thời kỳ sau black metal, như shoegaze, emo, punk, và speed metal. Tương lai sẽ thuộc về những thể loại nhạc ly khai khỏi ngôi nhà “underground”, có khả năng tìm đến linh hồn thực sự của heavy metal từ chất nhạc metal nguyên thủy (hay black metal thời kỳ đầu) và quan trọng nhất, có thể đứng vững trong bầy đàn đám đông. Black metal đã phụng sự cho những mục tiêu của nó, và giờ đây, có thể trỗi dậy một lần nữa để mang những tri thức âm nhạc riêng biệt một thời của nó đến tương lai.

Tác giả: Brett Stevens

Soulextremely – Dịch từ “Revisiting the days when Black metal died”

Metal trong Kỷ nguyên của Sự Giả dối

Over at Clrvynt, filmographer David Hall finally notices what DMU has been saying for 22 years: that heavy metal died in 1995 or so through lack of new ideas, and has been assimilated by rock music because metal is a better product as a flavoring than a separate entity.

Hall writes in the hipster style for a hipster audience on a hipster publication, so the first hurdle is getting over the ironic use of gratuitous obscenities, hip linguistic cribbing, and otherwise overly dramatic and precious writing. While the form is bad, the content is good, but to understand that, you have to decipher the form and read his essay backward.

If you read the essay forward, here is the rough outline:

Metal is terrible because it is narcissistic.Start by asking yourself: every debate begins with definitions. What definition (boundaries, core and spirit) is he using for metal here?

Metal wants to be different, but only within a strict set of guidelines. Metal is a tireless masochist. It suffers, it moans, it whines, it annoys; it is a culture of emasculation, castration, penis envy, communism, capitalism and third-grade intellectualism. Metal is weak, ill-formed, small-minded, an accident. Metal is modern man in search of a soul, yet it looks not to the heavens for answers — instead it stares in awe up its own gaping asshole, whispering with quivered lips, “You go, girl.” Yes. YES. Metal is a cliche, a reproduction, derivative and fucking lame. Metal is an echo chamber.

Metal is in constant celebration of a victory it has never achieved.

To expand on that, boundaries are negative or exclusionary principles, such as the thought that metal must have distorted guitar and power chords. R.E.M. is automatically not metal, but lots of bands use power chords and heavy distortion now. So, we look to core: a set of clustered traits that together form a net of attributes that define the genre, like dark themes, riff-based phrasal composition, chromatic scales, 6/8 meter, minor key and certain modes, dead drummers. That gives us a better idea, but all art is communication and all communication carries intent, so what is the general topic on which metal speaks and its outlook, what we might call its spirit? Here we get into the fun stuff: rejection of false authority, belief in the inversion of good and evil, distrust of the herd and its trends, a desire to find beauty in darkness, Romantic themes of collapse and melancholic death. From there, we can understand the philosophy of a genre, or why it is and why it is as it is. If you want to find the buried lede that will occur in just a moment, it requires first asking what definition of metal applies here.
Metal had a rich history where at one point, the music was real.For writing nerds, here is the “buried thesis” or “buried lede”:

As bands like Black Sabbath, Pink Floyd, Led Zeppelin and Deep Purple focused on songwriting, riffs and performance, other musicians crawled out of the swamp and started to take metal in new directions, effectively creating the first subgenres of metal that would lead us to our present state of affairs. Speed metal, black metal, death metal; which led to doom metal, glam metal and thrash; which led to grindcore, technical death metal and crossover; which led to a whole array of sub-sub-sub-subgenres; which ultimately led to “blackgaze,” which, in my opinion, was the death knell of metal, and it’s where we are now, and it really sucks and is shitty and it’s the fucking worst.

Metal died by commercialization, not being un-PC.This part is ragingly great:

How did a fertile, underground, credible, artistic and meaningful genre of music go unfettered for almost 40 years before it suddenly hit a wall? Well, like many journalists suggest, it wasn’t Nazism, misogyny, racism or elitism. It is a fallacy to assume that one genre of music is discriminatory — a) music is inanimate; it isn’t anything but sounds and words delivered on whatever medium is most profitable; b) music cannot “be” anything but music; any social and human behaviors attributed to music is transference and anthropomorphization; c) fuck off and put your personal politics into a medium or social construct where it belongs and works: social work, politics, medicine, engineering, volunteering — you can’t change a light bulb with a piece of cheese, and you can’t fix (or ruin) society with art.

The metal press and labels sold out heavy metal, which officially died with “blackgaze.”We have been hammering on this topic for some time, but have included the faux underground that thinks three-chord trustfundie war metal is somehow equivalent to what Blasphemy, Zyklon-B, Beherit, Impaled Nazarene and Darkthrone chucked out in a weekend:

What happened next is what killed the underground scene and brought us to the point we are at now: Deafheaven, too $uccessful to ignore, started to be given credibility by the metal press. And even worse, other underground labels — much like the “grunge” frenzy in the ’90s — started to look for more Deafheavens. Blackgaze, and other nonsensical subgenres that have no business being sold as metal, started to be sold as metal. And bands began to change their style to profit from this. Suddenly, a niche was making money. People were selling out. People were following their wallets. And the worst part is no one seemed to care. On August 4, 2016, eyewear conglomerate Luxottica, through its child company Ray-Ban, released an ad campaign featuring Deafheaven. It used their music, their images and their story. (Well, the campaign spun their story anyway.) Suddenly, Deafheaven were brave innovators who stood up to their critics, and against all odds, released an album. They had courage! #ittakescourage. That was the hashtag given to the Deafheaven campaign. Metal. Reduced to a fucking hashtag and a sunglasses commercial. And the worst part? Nobody said shit. People loved it! And any form of criticism was brushed off as “haters” or “Well, Deafheaven has always just been about seeing how far they can take it.” The band sold themselves out and sold out underground music, and people fucking loved them for it. They were heroes. And anyone who said otherwise was a misogynist, racist, homophobic “edge-lord.” That’s when underground metal died for me.

I hear echoes of SODOMIZE THE WEAK in this paragraph above.
Metal is no longer music, but a brand, advanced for social status.Every product goes through a life cycle: innovation, assimilation and finally, being used as a cash cow or a dead brand or trend that people buy because they go through life via inertia and not, you know, thinking or perceiving:

When any work of art is co-opted by capitalistic intentions, you know it’s dead. When underground bands start touring with “above ground” bands, you also know that band is dead. When bands are applauded for selling out, because “everyone has to make a living” and “artists deserve to get paid” — yeah, you know that shit is dead, too. No, the artist does not deserve to get paid. The artist deserves fair compensation from anything they make and sell, but anything the artist makes TO sell is not art. It’s content. Branded content. And sadly, that’s what most metal has become: a brand. As meaningful as the anarchy symbol. Metal is no longer just music. It’s a social status. And that’s why it has become the fucking worst. And I hope the bands and fans that really only care about the music keep it up. To quote one of the few fiercely independent and underground bands still going, Total Fucking Destruction, “the Revolution will not be televised, because the Revolution will not be.”

There you have it: the underground is a trend. It was hip, so it got sold out, and not from above, but by fans, bands and media because everyone — like a shareholder in General Motors or IBM — just wants to advance their own wealth and power. This is why mob rule is so dangerous. The crowd becomes a bucket of yeast and sugar, manically eating and reproducing so that they beat out the other guy, and missing the point that by doing so, they have doomed everyone. It is the tragedy of the commons, which is what happens when you do not have aristocrats or at least strong leaders who own things and keep the crowd from devouring them like meth-addled munchkins:

The tragedy of the commons develops in this way. Picture a pasture open to all. It is to be expected that each herdsman will try to keep as many cattle as possible on the commons. Such an arrangement may work reasonably satisfactorily for centuries because tribal wars, poaching, and disease keep the numbers of both man and beast well below the carrying capacity of the land. Finally, however, comes the day of reckoning, that is, the day when the long-desired goal of social stability becomes a reality. At this point, the inherent logic of the commons remorselessly generates tragedy.

As a rational being, each herdsman seeks to maximize his gain. Explicitly or implicitly, more or less consciously, he asks, “What is the utility to me of adding one more animal to my herd?” This utility has one negative and one positive component.

1) The positive component is a function of the increment of one animal. Since the herdsman receives all the proceeds from the sale of the additional animal, the positive utility is nearly +1.

2) The negative component is a function of the additional overgrazing created by one more animal. Since, however, the effects of overgrazing are shared by all the herdsmen, the negative utility for any particular decision-making herdsman is only a fraction of -1.

Adding together the component partial utilities, the rational herdsman concludes that the only sensible course for him to pursue is to add another animal to his herd. And another; and another…. But this is the conclusion reached by each and every rational herdsman sharing a commons. Therein is the tragedy. Each man is locked into a system that compels him to increase his herd without limit–in a world that is limited. Ruin is the destination toward which all men rush, each pursuing his own best interest in a society that believes in the freedom of the commons. Freedom in a commons brings ruin to all.

Every fan wants to be a big shot and every local band wants to come first before better bands (hubris). Every label wants to have the portfolio that more people buy. Every media outlet wants a new scoop. But when a genre is dying, what has happened is that it has become equal. That is, there are no longer standout bands like Burzum which were obviously worlds better than just about everything else; instead, all the bands are basically the same because the metal aristocrats gave all they had and then faded away. Even formerly great bands like Emperor were pumping out the gunk by 1996. The reason for this is that the herd crowded them out. When everyone wants to be important, no one can be, and so the metal audience starting in about 1994 became hostile to good music and embraced bad music as a means of making good music unprofitable. At that point, any musician who wanted to be heard — not drowned out — went to another genre.

There are two scary things about assimilation in metal: (1) it has happened many times before and (2) it happens to all human ventures, no matter how small, which is why the ancient Greeks warned against hubris; the individualism of demanding to be more important than one rightfully is in the order of nature will tear about any human project. Whether a band, a corporation, a nation, an empire, a group of friends, a boy scout troop, a Parent-Teacher Association, or the Third Reich, human organizations are infiltrated from within by their own members who act in unrestricted self-interest, or “individualism,” through a tragedy of the commons called “dark organization.”

This is here for no reason in particular.

But now, let us decipher Mr. Hall’s essay by reversing the order:

Now Metal is no longer music, but a brand, advanced for social status.
Because The metal press and labels sold out heavy metal, which officially died with “blackgaze.”
Contrary to conventional “wisdom,” Metal died by commercialization, not being un-PC.
We know this because Metal had a rich history where at one point, the music was real.
However, contemporary Metal is terrible because it is narcissistic.

We could work this to a proto-syllogism: metal is artistic movement, so when the artistry ends, it is dead; however, it is also a valuable commodity because it is a social signal for rebellion that advertisers can use, so it will live on as a zombie, grafted on to regular rock music — simple jingles and nursery rhymes for idiots — so that they can use it to sell motorcycles, condoms, beer, enemas, tshirts, whisky, cigarettes and iPhones.

It is too easy to dismiss Hall as another hipster who is being an ironist. Rather, it seems he has digested a bit of what DMU has been going on about for over two decades, and now presents it in a form that its audience can understand, and Kek/Zod/Gnon bless him for that. Only when underground metal dies and is abandoned can it be unpopular again to restore itself with new life, at least until the crowd discovers it, makes it into a trend, and devours it from within yet again.

Tác giả: Brett Stevens

Nguồn: deathmetal.org

Mượn tạm từ deathmetal.org cho những ai quan tâm. Hẹn bản dịch trong thời gian sớm nhất.

Triết lý Metal

During an unusual time, in which a large number of bigger historical trends reached one of those periodistic points of brutal evidence, metal music punched through the pleasant facade of mainstream music and brought to bear upon a slumbering populace remnants of the ancient Indo-European spirit of vir. It did so through a Romanticist, Faustian form of music-culture which to this day remains controversial, despite the attempts of commercial bands to turn it into a predictable, fatalistic, impotent version of itself.

However, for now it has run its course, so it makes sense to look over the past and from that, divine what might exist of it in the future. The fundamental questions of any artistic movement are “What did it believe that others did not?” and “To what did it appeal?” In metal, there are two interpretations: first, what the musicians who contributed something sizable to the genre intended – I’m not talking about popular but artistically meaningless efforts like Cannibal Corpse or Cradle of Filth – and second, what those outside the genre would like it to mean; generally, since it threatens their worldview, they want it to mean nothing.

I. What did the metal movement believe that was unique to it?

To see this, we have to trace thirty years of its progress. It emerged from the proto-metal of bands like King Crimson, Black Sabbath and Led Zeppelin, and soon solidified into a 1970s style of heavy metal most notably represented by Iron Maiden, Judas Priest and Motorhead (we would include Venom here, but everything they did was done by Motorhead except the explicit and repetitive occult imagery). Heavy metal arose roughly concurrently with punk and hardcore, best represented by early work like Iggy Pop and the Stooges, the Ramones and proto-punk like Link Wray and the MC5. Both movements were dissident movements, meaning that they rejected everything present in popular culture at the time and took a path of ambiguous degree of opposition, but clearly a different and thus incompatible choice.

Continue reading