Rock ‘n’ roll có thật sự khiến đám nhóc của chúng ta “tự sát”?

Bài báo của tác giả đề cập đến một số tranh luận gần đây cho rằng rock/metal là nguyên nhân gây kích động, dẫn đến tình trạng tự sát hoặc cố ý gây thương tích ở một số người nghe nhạc. Vậy điều này có đúng không? Metal là nguyên nhân gây nên bạo lực hay chính bạo lực được Metal mổ xẻ và trình bày theo cách riêng của nó?

Bài viết của tác giả tập trung ở mấy luận điểm:

– Những hành vi mà chúng ta chê trách/lên án đối với một số nhóm người (nói chung), như tham gia tệ nạn, tự sát, có hành vi bạo lực là tổng hòa từ nhiều yếu tố tác động: giáo dục của gia đình, giá trị xã hội, trình độ của cá nhân.. do vậy, không thể quy chụp rằng Metal là thủ phạm gây ra những vấn đề trên.

– Khả năng hiểu ca từ của bài hát đến mức nào?

Như chúng ta biết, metal có rất nhiều thể loại khác nhau. Death metal nói huỵch toẹt mọi thứ, nhưng tạt nguyên xô nước vào mặt bạn. Progressive metal, tinh tế hơn trong lời hát, cùng với Power metal, bạn sẽ cần nhiều vốn kiến thức liên quan văn hóa, địa lý, lịch sử.. để hiểu chúng. Khi một ban nhạc Slugde Doom metal gào lên rằng, tôi quá cô đơn, tuyệt vọng để sống, không có nghĩa họ khẩn khoản bạn hãy tìm đến cái chết. Không, tuyệt đối không! Bạn cần nhớ rằng, cách họ chơi nhạc, lời bài hát sẽ là định nghĩa tốt nhất cho dòng nhạc đó. Vậy, trước tiên hãy cố gắng lắng nghe và cảm nhận chất nhạc của nó trước khi mù quáng đọc lời bài hát và suy nghĩ thiển cận.

Continue reading

Mối quan hệ giữa nhạc black metal, ambient và neoclassical

Với dân mộ đạo của các nhánh nhạc phổ cập, tiếng tăm của black metal vang dội với những đặc điểm kì quái, căm ghét xã hội loài người, đặc điểm âm nhạc độc nhất vô nhị, những bài “thánh ca” (có thể nói như vậy) tôn thờ chúa tể của họ, cùng xu hướng tối giản kĩ thuật chơi nhạc. Theo nghĩa nào đó, điều này đóng góp ít nhiều vào xu thế đơn giản trong câu nhạc của death metal, số khác sử dụng hướng tiếp cận chung này cho âm nhạc Ambient và Neoclassical với việc sử dụng các đoạn Riff lặp, giai điệu sôi nổi, biến đổi trong giọng hát tạo nên đặc điểm riêng và “sự tao nhã” của âm nhạc, mà không cần đến những công nghệ làm biến đổi âm thanh.

Cùng với album vinyl của Neptune Towes; Burzum phát hành một album sặc mùi âm nhạc điện tử, đến lúc chúng ta thử đảo qua một chút những đặc điểm của những thể loại này và thử xem nó đã phát triển từ Black metal như thế nào. Continue reading

Phỏng vấn Karl Spracklen: the International Society of Metal Music Studies

Metal ngày càng nhận được sự quan tâm của nhiều giới khác nhau, từ những bài giảng về Heavy metal, nghiên cứu mối quan hệ giữa heavy metal và tôn giáo, tiến tới sự thành lập một tạp chí riêng mang tầm quốc tế chuyên nghiên cứu về metal. Tuy vậy, cộng đồng metal dường như chưa nhận ra sự thay đổi này. Tuy vậy, từ đầu những năm 80s hoặc 90s, khi metal bắt đầu manh nha những bước đi đầu tiên, xã hội đã dành cho nó những suy nghĩ và thái độ không hề thiện cảm. Họ xem metalhead như những tên bất trị, bị xã hội ruồng bỏ, đầu óc bị lây nhiễm bởi thứ âm nhạc thô ráp, là nhữn tên trộm cướp hay những kẻ tôn thờ quỷ Satan. Từ những trận chiến kiểm duyệt đầu những năm 80s, khi PMRC (Parent’s Music Resource Center) cố gắng ngăn giới trẻ tiếp cận metal, đồng thời yêu cầu pháp luật can thiệp vào quá trình sáng tác của những nghệ sĩ metal, cho đến những năm 90s, khi xu hướng metal có phần nghiêng về mô tả cuộc sống tự do, phóng túng, ca ngợi vẻ đẹp tự nhiên hoang dã, xã hội nhìn chung vẫn nhìn chúng ta bằng con mắt rất khác.

Continue reading

Black Metal is Art

What makes music connect with your soul
Phenomenal leaps have occurred in the skill level in the black metal genre. Where black metal drummers used to be a source of amusement for anyone past the first handful of percussion lessons, now it is easy to bump into a qualified candidate at any show. The guitar work is precise in ways the founders of the genre could not have imagined, and new degrees of technique in tremelo picking, sweeps and arpeggios dwarfs the old ways.

Even in the simplistic bands great advancements have occurred. The song structures are well-known in all of their variants, and bands now are so proficient in this area they can tell from a single glance what type of song must be built around a riff to complement it. Everything’s less awkward; we know the best tempos to carry the audience, and what paces from them we can leap without causing abrupt disconnects. There are ratios for melodic riffs to blasting atonality, codices for when the keyboards come in and percussion layers boil off, tables for the use of dual vocals… black metal is almost a science, now.
Continue reading

Developmental variation and underground metal

What is developmental variation?

The term developmental variation was coined by Arnold Schoenberg as a name for the principle which governed his compositional technique, which he claimed to have inherited from the music of the great Germanic composers such as Haydn, Beethoven and, in particular, Brahms. The technique consists of generating development in a piece through variation of an initial idea. Each new slice of content is developed from, and naturally connected to, the previous one, so that the whole piece is an elaboration of an initial idea. This provides unity and logic within dramatic movement and variety.

Why developmental variation?

Since the end of black metal around 1996, underground metal has found itself in a rut. As if struck dumb by the dizzy heights achieved by its greatest practitioners, most underground metal bands have veered into three equally fruitless directions:

  1. Blatant imitation of a specific set of bands from the past (New wave of old school death metal, Thrash revival, Darkthrone clones, etc.)
  2. Commercialization of the aesthetic, achieved through simplification of lyrical themes and musical structure (In Flames, Dimmu Borgir, deathcore, etc.)
  3. Experimentation in texture and instrumentation, fusion genres (Norwegian avant-garde, Djent, etc.)

Continue reading