Thư gửi Thầy

Kính thầy!
Mấy mươi năm qua rồi mà hình bóng của Thầy vẫn còn đậm nét trong tâm khảm của con. Hình bóng ấy ngoài dáng vẻ âm thầm kham nhẫn, còn toát lên sự dịu dàng tĩnh lặng của một tâm linh đã được thau rửa theo thời gian.

Thầy – Người sĩ quan của đoàn quân Thiên hoàng bại trận năm xưa, đã tự nguyện nhận Việt Nam làm quê hương thứ hai của mình, để vẫn tiếp tục ngẫng cao đầu như một người Võ sĩ đạo chân chính.

Thầy – Võ sư Choji Suzuki- Người chưởng môn sáng lập Linh Trường Không Thủ Đạo, người đầu tiên xây dựng và truyền dạy môn võ này tại cố đô Huế. Người đã đem tinh hoa xứ anh đào về với trời Việt – đã gieo trồng và tô thắm cho một thế hệ môn sinh võ đạo đúng nghĩa. Thế hệ ấy nay người mất kẻ còn, cao tuổi cũng đã xấp xỉ “cổ lai hy”, nhỏ nhất cũng đã “nhi bất hoặc” không còn nghi ngờ điều gì nữa trong cuộc đời. Trong số đó có con, đã bước qua ngưỡng cửa “tri thiên mệnh”, nhưng như là một thiếu niên ngày nào, còn giữ nguyên hoài niệm tinh khôi về Thầy – theo những lần trông về quê cũ.

Đã bao lần lưu lạc thăng trầm, con vẫn nhớ thiết tha dòng Hương êm đềm muôn thuở… dòng sông chảy hoài trong khúc tình tự nối tiếp nhau cho quá khứ, hiện tại, tương lai trở thành cái mầu nhiệm của diệu hữu. Cái có ấy như tiếng gầm sư tử lớn oai linh dấy động bốn phương trời, làm ngưng bặt mọi suy tưởng, xóa tan tành mọi tạp niệm, không còn ngoại nhiễu – không còn vướng víu Sắc – Không.

Gần 30 năm lưu lạc đất khách quê người, nhờ công lao dạy dỗ của thầy ngày xưa, nên con vẫn đứng vững trên đôi chân của mình. từ hai bàn tay không với khối óc và quả tim (bao hàm mọi nghĩa) nhân cách con được hình thành từ những ngày đầu đến với Thầy tại võ trường, nơi đó cũng là nhà của Thầy, Cô và các em nương náu bên chân cầu Đông Ba ngày ấy.

Thời gian đổ xuôi về Tây, tóc con không còn xanh nữa. Trong những năm tháng vừa qua, dù trải bao vinh nhục ngọt ngào cay đắng, khổ nạn trăm bề… con vẫn luôn xứng đáng là một trong những cao đồ đầu đàn được thầy trực tiếp chăm sóc, truyền thụ võ nghiệp và những đạo lí cuộc đời. Dù không thành chưởng môn đời thứ hai như Thầy, Cô đã chọn lựa, con vẫn nhớ sắt son lời thầy dặn: Trong bất cứ hoàn cảnh công việc nào, không cúi đầu trước cái ác, không lùi trước hiểm nạn. Nhìn thẳng và đi trên con đường mình đã chọn: con đường mà sự nhẫn nại bao dung là những bước đi tới, hành trang là những ước mơ vô cùng bé nhỏ – chỉ xin làm một cành dương tưới trên cuộc đời đầy rẫy khô khát và bất trắc.

Nhớ hoài ánh mắt và nụ cười hiếm hoi của thầy, khi dạy con bài quyền tinh túy của võ phái mà Thầy gọi là Linh hồn Không Thủ Đạo, bài quyền cương nhu đầy uy lực ấy, đối với con những động tác nhuần nhuyễn đó giống như bầy chim nhỏ tự tại giữa bao thác ghềnh hiểm hóc nơi thủy tận non cùng… vẫn đùa giỡn giữa ánh trăng khuya từ cổ độ – vẫn tung cánh giữa phiêu bồng trời xanh mây trắng.
Thầy không còn nữa, nhưng vẫn còn đó bóng chim thiêng vỗ cánh giữa đời con!

Trích thư gửi Thầy của võ sư Nguyễn Xuân Dũng trong tác phầm “Gió về Tùng Môn Quan”